[ASTP-Q1] Chương 2: Cầu hôn – Phần 1


Ánh sáng thành phố

Tác giả: Lôi Mễ

Biên tập: Vân Phong

Beta: Lưu Hà

|Cầu hôn – 1|

41

 [Đây là đường cảnh giới]
Đầu thu, ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống thành phố, cái nóng như đổ lửa đã hoành hành trọn cả mùa hè đến giờ vẫn không ngừng thiêu đốt. Những lùm cỏ dại đã ngả vàng tỏa ra mùi hương nhàn nhạt dễ gây cho người ta cảm giác buồn ngủ.Phương Mộc mặc kệ vầng thái dương đang dần lên tới đỉnh đầu, vẫn ngồi xổm trong sân nhổ cỏ. Mồ hôi thành giọt không ngừng chảy từ trên đầu xuống, vào trong miệng có vị mằn mặn. Cứ cách một lúc, cậu lại phải đứng lên, xoa xoa thắt lưng bị mỏi, rồi lau lau mồ hôi để tránh bị mồ hôi làm nhòa mắt kính.Cô nhi viện này thật giống thiên đường, có một cái vườn để trồng rau và cây ăn quả, chỉ có điều quy mô hơi nhỏ. Vì kinh phí của viện rất eo hẹp, lại thiếu nhân lực nên cỏ dại thoáng cái lại mọc um tùm thành bụi khiến cho quang cảnh trong viện càng thêm hoang vu.

Phương Mộc không thể ngồi yên nhìn bọn nhỏ sinh hoạt trong một môi trường như vậy, cho dù bọn trẻ có bị xã hội bỏ rơi ở một góc nhỏ đi chăng nữa thì cậu vẫn muốn làm cho ánh mặt trời chiếu vào, để sức sống có thể đâm trồi nảy lộc từ nơi đó.

Phương Mộc liếm liếm đôi môi khô khốc, ngồi xổm xuống, tiếp tục nhổ đống cỏ dại đã cướp đi biết bao nhiêu chất dinh dưỡng của các cây trái khác này. Tuy rằng chúng cũng mang trong mình ý chí cầu sinh mãnh liệt, thế nhưng không có chúng, hoa mới có thể khoe sắc, cây mới có thể đơm trái ngọt.

“Nghỉ ngơi một chút đi.” Từ phía sân bên kia vang lên giọng nói của chị cả Triệu: “Lại đây uống nước.”

Phương Mộc dạ một tiếng, tay vẫn chưa ngưng đến khi lùm cỏ dại bên cạnh đã bị nhổ sạch sẽ, mới duỗi cái chân đã cứng đờ, bước qua.

Chị cả Triệu đưa một chén nước qua, rồi cầm khăn mặt, lau mồ hôi trên đầu Phương Mộc. Phương Mộc hơi ngại, uống nước xong liền cầm lấy khăn mặt, tự mình lau.

Chị cả Triệu rót thêm nước vào chén, rồi lại đặt vào tay Phương Mộc, khẽ thở dài nói:

“Có tin tức gì chưa?”

“Không có.” Phương Mộc cúi đầu, xoắn cái khăn trong tay lại,
” Chị yên tâm, có tin tức em sẽ báo ngay cho chị.”

“Chị thật có lỗi với lão Chu.” Chị cả Triệu nhìn khoảng sân vắng vẻ, giọng có chút buồn bã: “Đã thất lạc mất một đứa rồi, giờ lại lạc thêm đứa nữa.”

Phương Mộc không nói gì, yên lặng nắm chặt đôi bàn tay đã đầy nếp nhăn của chị. Nhị Bảo mất tích đã nửa năm, đến nay vẫn chưa hề có tin tức.

“Hãy cố gắng tìm nó giúp chị.” Vẻ mặt chị cả Triệu đầy đau khổ: “Á Phàm đã lớn rồi, dù có đi đâu, nó cũng có thể tự chăm sóc được bản thân. Nhưng Nhị Bảo còn nhỏ quá, đầu óc lại không được như người khác … Chị sợ nó sẽ gặp chuyện.”

“Em sẽ cố gắng hết sức, chị yên tâm.” Phương Mộc nắm chặt tay chị hơn. Chị cả Triệu mỉm cười, quay đầu nhìn Phương Mộc.

“Cậu thế nào rồi? Công việc có bận lắm không, có mệt không?”

“Một chút thôi.” Phương Mộc uống một hơi cạn chén nước: “Lục Lộ có hay đến đây không?”

“Sao vẫn gọi nó là Lục Lộ?” Chị cả Triệu mỉm cười vỗ vỗ cậu: “Con bé ấy giờ tên là Hình Lộ.”

Lúc Dương Mẫn nhận nuôi Lục Lộ đã hỏi ý kiến của cô bé rồi đổi tên nó thành Hình Lộ, thứ nhất để tưởng nhớ Hình cục phó, hai nữa cũng là để cho đứa trẻ có số phận bi thương ấy thấy rằng mình đã được tái sinh.

“Ha ha, em quen miệng mất rồi, vẫn không sửa được.” Phương Mộc ngượng ngùng sờ sờ gáy. Cái họ Lục này đã để lại cho cậu quá nhiều hồi ức: Lục gia thôn, Lục Lộ, Lục Hải Yến, em trai cô Lục Hải Đào, Lục Thiên Trường, con trai y Lục Đại Xuân…

Bọn họ và cậu đã từng có mối liên hệ mật thiết với nhau, trong trận chiến đấu vì sinh mệnh bao nhiêu người, sao có thể dễ dàng quên đi như vậy được.

“Hình Lộ bây giờ rất giỏi.” Chị cả Triệu nhận chiếc chén trong tay Phương Mộc: ” Con bé này giờ một lòng một dạ chỉ muốn làm cảnh sát.”

Phương Mộc im lặng khẽ cười: “Nếu hai năm tới con bé thi được vào trường cao đẳng thì mới có thể tạm yên tâm được.”

“Ừ, còn cả cậu nữa, cũng đừng có suốt ngày chạy đến đây nữa.” Chị cả Triệu nhìn khuôn mặt Phương Mộc: “Cậu cũng đã trưởng thành rồi, mau tìm vợ đi.”

“Ha ha, chuyện đó nói sau đi.” Phương Mộc trả khăn lại cho chị cả Triệu, vừa định đứng dậy, chợt nghe điện thoại di động trong túi kêu lên.

Trước cửa trường trung học số 47 thành phố C chật kín người, phía bên kia cánh cổng sắt, mấy người vẻ mặt nghiêm nghị, đăm chiêu đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại lớn tiếng quát những người định chui qua đường cảnh giới. Cách đó hơn chục mét là dãy phòng học, một vài giáo viên cùng từng đám học sinh vội vã đi ra. Những người bên ngoài bắt đầu náo loạn, khắp nơi ầm ỹ tiếng gọi con. Mấy học sinh vừa đi ra khỏi cửa đã bị cha mẹ mình vội vàng ôm chầm lấy, xem xét từ trên xuống dưới, họ sợ thảm kịch lại xảy đến với con của mình. Có điều nét mặt đám học sinh thì đứa nào cũng đầy vui vẻ, đối với chúng mà nói, nghỉ học chính là thông tin đáng khoái nhất.

Phương Mộc vừa đỗ xe, liền nhìn thấy một chiếc xe của “Ban thời sự đài truyền hình thành phố C” đỗ ở bên cạnh. Nữ biên tập viên, quay phim và mấy nhân viên kỹ thuật nối đuôi nhau đi ra, họ vội vã chạy đến cổng trường. Phương Mộc lắc đầu, lấy thẻ cảnh sát ra rồi bước vào trong trường.

Đi một đoạn liền thấy nột người đàn ông trung niên chạy tới, quan sát Phương Mộc một chút, lên tiếng hỏi: “Cậu là cảnh sát Phương?”

Phương Mộc gật đầu dạ một tiếng, đối phương có vẻ càng căng thẳng hơn, vừa bắt tay cậu , vừa kể lể về nỗi vất vả của công việc bảo vệ trường học.

Phương Mộc nghe được mấy câu, nhịn không được, liền ngắt lời:

“Xin hỏi bác là?”

“À, tôi là trưởng ban bảo vệ ở đây.” Người kia mới vừa rồi còn hoảng sợ giờ lại ra vẻ khiêm tốn: “Tôi vừa mới nhận chức được nửa năm, không ngờ rằng. . .”

Phương Mộc không muốn nghe mấy lời trốn tránh trách nhiệm kiểu này liền nói ngay:

“Đưa tôi đến hiện trường.”

Hiện trường ở tầng hai phòng học 204, những cảnh sát đến trước đã phong tỏa hiện trường. Phương Mộc đứng ở cửa, chỉ nhìn thấy mấy pháp y viên đang kiểm tra.

“Anh đến rồi hả?”

Phương Mộc quay đầu lại, Mễ Nam đi từ trên bục giảng xuống, tiện tay đưa cho cậu khẩu trang và găng tay.

Phương Mộc vừa nhận lấy vừa hỏi: “Chứng cứ vẫn còn nguyên vẹn chứ?”

“Ừ.” Mễ Nam giúp cậu sửa lại khẩu trang bị lệch: “Nhìn anh kìa, đoảng quá.”

“Lấy dấu chân chưa?”

“Rồi, nhưng không có hy vọng gì đâu.” Mễ Nam mặt nhăn nhăn nhó, hất hàm về phía giấu chân chỗ bục giảng: “Chỉ có một nửa, hơn nữa còn không rõ.”

Lúc này, mấy đồng sự quen biết Phương Mộc đều ngẩng đầu chào hỏi cậu, một người cao lớn đi tới, tỏ thái độ nhiệt tình nắm lấy tay Phương Mộc.

“Anh Phương Hả? Tôi là Dương Học Vũ mới được điều động từ Khoan Thành đến.” Dáng vẻ của anh ta tươi cười pha chút kiêu căng: “Tôi khá thân với trưởng phòng của anh, trưởng phòng Bình vẫn nhắc anh luôn.”

Phương Mộc cũng từng nghe kể về anh ta, Dương Học Vũ là người thông minh, rất có năng lực công tác, gần đây còn phá được mấy vụ án lớn, là nguồn mà cục đang bồi dưỡng.

“Xem ra hai người đã quen biết nhau, vậy tôi không cần giới thiệu nữa.” Dương Học Vũ chuyển ánh mắt sang Mễ Nam: “Mễ Nam, buổi trưa đi ăn cơm với tôi nhé.”

“Không được.” Mễ Nam hạ thấp mí mắt: “Tôi có việc bận.”

4 thoughts on “[ASTP-Q1] Chương 2: Cầu hôn – Phần 1

  1. Kuốj kùg lạj đc gặp lại Phươg Mộc caca, hp hp wá.
    Mà Mễ Nam là aj nkỉ,hjx,k tàj nào nkớ nổi.
    Phù Vân Các cố gắg làm tjếp nka p, hóg wá yk mất >”<
    Tks pạn đã dịch truyện,rất hay ạ

இ_இ ᕙ( ^ₒ^ c) (︺︹︺) @(ᵕ.ᵕ)@ ⊂◉‿◉つ☾˙❀‿❀˙☽ (ღ˘◡˘ღ) ♪\(*^▽^*)/\(*^▽^*)/ \(^○^)人(^○^)/ \(≧▽≦)/ ≧△≦ ㄟ(≧◇≦)ㄏ (≧ロ≦) (≧◡≦) ▰˘◡˘▰(◡‿◡✿) (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ (〜 ̄▽ ̄)〜 ♡ヽ(*´д`*;;) (>^ω^<) ヽ(´ー`)ノ ヽ(´▽`)/ ╮(╯_╰)╭ (¯¯3¯¯) ╯︿╰ (´・ω・`) ( ´Д`)凸 (#‵′) (‵o′) ˋ︿ˊ(ノಠ益ಠ)ノ (\_/) ヽ(`Д´)ノ ≧▂≦ ಠ╭╮ಠ (╯‵□′)╯︵┴─┴( つд ⊂)ಠ益ಠ 凸 (¬‿¬)凸 (`・ω・´) щ(゚Д゚щ)\(^ω^\) (●⌒∇⌒●)ヾ(●⌒∇⌒●)ノ (〃^∇^)ノ (╥﹏╥) ε=ε=ε=┌(;*´Д`)ノ ✉ ❀ ♪ ♫ ♩ ♬ (►.◄) ᕙ(`▽´)ᕗ (─‿‿─)(‐^▽^‐)(ʃƪ ˘ ³˘) (˘‿˘ʃƪ) ♥(ˆ⌣ˆԅ) ⁀⊙﹏☉⁀ ಥ_ಥ ╯.╰( つ﹏╰)(ᕗ ಠ益ರೃ)ᕗ ┬━┬ ᕙ(`皿´)╯(҂⌣̀_⌣́)ᕤ (ง'̀-'́)ง ┻━┻ ︵ヽ(`▭´)ノ︵ ┻━┻ ͼ(ݓ_ݓ)ͽ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s